Cuộc Sống

TÔI NHỚ BẢN THÂN NGÀY HÔM QUA

Một ngày thu lòng hững hờ, chờ cơn mưa vào ngày hạ. Anh đã định viết nó ra từ mấy ngày hôm...

Written by Su Gin
· 3 min read >
mây2

Một ngày thu lòng hững hờ, chờ cơn mưa vào ngày hạ. Anh đã định viết nó ra từ mấy ngày hôm trước nhưng lại dời lại, đợi đến lúc cuối hạ khi những cây mưa đổ xuống.

Mưa long lanh tinh khiết nhưng anh cũng ghét mưa lắm vì mỗi khi mưa về chẳng biết làm gì ngoài dõi mắt lặng câm. À mà hình như mưa của ngày hôm nay chợt thấy rất giống như cơn mưa của mùa hè năm nào, trời mưa cũng to như thế này. Năm tháng mà ta đã vô tư chạy dưới cơn mưa đùa nghịch, ướt hết cả áo quần, thấm vào tận những cuốn sách giáo khoa nhưng lại chẳng chút âu lo, tưởng rằng cuộc đời sẽ mãi yên bình như thế. Mưa mang mùi cỏ mộc thế gian, mang cả hương vị đất trời của tuổi thơ trở về. Nhớ về khoảng thời gian khi còn khoác trên mình bộ đồng phục, khi ấy tôi chẳng hề bận tâm xem mình nên mặc gì mỗi ngày, chưa từng quên bảng tên và tên của những người bạn…

Phải, ngày xưa ấy tươi đẹp biết bao, những ngày tháng ngập tràn hạnh phúc ấy tôi muốn quay trở lại, làm một cậu nhóc trẻ con với gương mặt trong sáng. Buồn đấy rồi lại vui, giận dỗi rồi lại mau làm hòa chứ không phải như bây giờ chẳng còn một chút cảm xúc tự nhiên, ánh mắt vô hồn, gương mặt mệt mỏi chẳng còn tìm thấy đâu bản thân thật sự của mình. Mỗi ngày trôi qua rồi tất cả cũng đổi thay nhiều. Cô gái năm ấy từng làm những tấm thiệp tặng mình mỗi khi đến ngày lễ giờ cũng trao về ai, những người bạn từng ngồi trên lang can đã hứa sẽ cùng nhau lớn lên rồi già đi bây giờ cũng chẳng biết còn nhớ hay đã quên…

Tôi đã từng nghĩ rằng trở thành người lớn thì sẽ rất hạnh phúc rồi mình sẽ như nhân vật chính trong những bộ phim nhưng giờ đây khi đã trưởng thành và đi xa tôi lại càng nhớ khu phố cũ và những con người thân thuộc xiết bao. Mỗi ngày đều nhớ về con đường đầy nắng mà mình đi qua biết bao nhiêu lần, căn nhà nhỏ có khói lam mỗi chiều, đám bạn cùng chơi đùa chọc phá ở bãi cỏ bên nhà nhưng chẳng bao giờ biết giận nhau chứ không phải như giờ đây chỉ một lời nói, cái ngoảnh mặt quay đi là mất mãi mãi như đến ngã ba đường người rẻ trái người rẻ phải, cất bước chẳng quay đầu, chẳng còn tìm thấy đâu.

Lật dỡ lại cuốn truyện đã hoen màu, giá như tôi có cỗ máy thời gian của doraemon dù chỉ một ngày thôi cũng được, tôi muốn trở lại những cảm xúc ngày xưa ấy, khi thời gian xuyên ngược qua khung cửa sổ, đặt bước chân qua cánh cửa miền ký ức, một lần nữa lại được vào trong lớp với bộ đồng phục, cùng nhau ngồi ở chiếc bàn gỗ cuối góc, trong hộc là những cuốn truyện tranh, trên bàn là mẫu bút chì đã khắc ghi biết bao kỷ niệm lên đó… Trang hai của cuốn nhật ký phủ đầy bụi xám đã lâu rồi không còn viết những dòng tâm sự quen thuộc, những mảng màu ký ức tuổi thơ, những kỷ niệm ấm áp lòng mãi kiếm tìm nhưng nào có thấy. Lớn lên rồi, trải qua nhiều chuyện mới biết thật ra người mà mình nhớ nhất lại chính là bản thân lúc nhỏ.

Hôm nay trời lại mưa nữa rồi! Mưa cũng nặng hạt như mùa hè năm ấy nhưng chỉ khác là mọi thứ không còn y nguyên như xưa. Nỗi đau khiến thanh xuân hóa mây trời – chở ngàn mưa thấm vào lòng đất đổ ra biển cả .

Sugin.

0 0 votes
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
DMCA.com Protection Status
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x