Cuộc Sống

NĂM ẤY…MỘT NGƯỜI

Written by Mua khong dut
· 3 min read >

 

Tôi

Theo gót chân em khi 16 đủ tròn. Khi em dáng áo dài buông thít đáy lưng ong. Khi tóc em dài hong giữa trời trưa nắng. Khi mắt dịu mềm em ươn ướt trông về nơi nao ấy xa xăm

Mường tượng em như nắng niếm của đông dài tê lạnh, như mỏng manh nụ hồng ướt đẫm giữa sáng sớm mờ sương, như con bướm trắng vấn vương nơi cánh dài chưa bung nở,như là hơi thở ai đó nỡ bỏ quên giữa cuộc đời thắng lõng những mông lung thương buồn.

Thấp thoáng thấy em lưỡng lự trước vườn cây xao xác vàng lá úa. Ngơ ngác tay cầm phong thư ố chợt đánh rơi, mấp máy đôi môi vụng về lời chót ngỏ. Đôi má ửng đỏ như hy vọng đâu đó nỗi si mê

Em thững thờ nơi lối nhỏ đường quê. Cho tôi quay xe mấy vòng không biết lối. Em ở đâu nơi ngả đâu hay ngả cuối. Để cánh vai gầy bần bật giữa đường hứng chịu xối xả mưa đông

Em không thấy tôi như tôi chẳng thấy mùa. Mưa rét mặc mưa còn tôi cứ theo đuôi cuộc tình vụng dại. Dẫu rằng em chẳng bao giờ quay lại để biết đó yêu thương đang hiện diện quanh mình

Năm ấy một người sao quá hững hờ tình tôi

Cô ấy

Bước lang thang khi trời đông đã nhập nhèm sau cơn mưa ngoan cố của tháng 12 trĩu đầy gió lạnh, em như đang ép mình ngượng ngập với những nghĩ suy ngốc dại dai dẳng đang bào mòn thuở 16 ngây thơ. Nhớ dấm dúi đâu đâu mãi hoài một nụ cười nơi góc vườn lá trụi. “Yêu dấu”ngày xưa không biết đã bao lần chực chờ lúc gọi tên

Nhớ đã mông mênh nên quên càng khó quá. Em tội tình chỉ riêng mình đeo đuổi giấc ước xa xăm khi tháng với năm đã oằn mình bất lực.Để gồng mình cơ cực trong sâu thẳm của giấc mộng yêu hoang đường

“Yêu dấu” vô tâm.”Yêu dấu” vô tình. Nhưng “yêu dấu” chẳng vô hình nơi mắt người thảng thốt. Có lẽ số phận sau trước nhức nhắc định vị cho tim cuối của kẻ si tình gượng cười chấp nhận. Sự sắp đặt chia li đã hiển nhiên như kết cục của những cuộc tình đơn phương cố chấp trong đời

Cố gắng chạy ào để bức bỏ cơn đau. Nhưng chợt nhận ra tấm thân tàn ta này đang rúc mình vào phía sâu hun hút của màn mưa dày dai dẳng. Cơn mưa ngoan cố nầy thực tình đâu khác gì tâm hồn rã rệu bướng bỉnh của tôi ngay lúc này đâu. Em phải cười hay phải khóc. Em phải vui hay phải buồn đây khi gặp được kẻ đáng thương tình nguyện cùng song hành qua niềm đau bất tận. Em có gào gằn liệu có khá hơn không

Người xót thương em hay người chê trách em ngu dại. Ừ giữa đời thực đâu tồn tại day dứt nỗi tương tư . Em đã từng giá như mình đừng yêu tha thiết.Để tháng ngày còn lại em trơ lẻ bên đời âm thầm tự tiếc giùm em

Năm ấy một người sao quá hững hờ tình em

Tôi,cô ấy

Ở đâu ra một tình yêu hai phía. Hai phía nào giây nhất đã yêu nhau. Tình yêu nào phút sau không phải là chia biệt. Có khi nào hai kẻ thua thiệt còn đoán định hương đường quay lại để được nhìn thấp thoáng mắt mi nhau

Yêu một người là chọn lựa niềm đau. Có nhau là mất nhau còn không nhau là mất hết. Tựa như ta biết mình sẽ chết. Nhưng chẳng màn tự vệ để kéo dài sự sống an yên

Một ngày nào ta thản nhiên nhắm mắt. Để đắp mồ chôn năm tháng ấy si tình

 

0 0 votes
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
DMCA.com Protection Status
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x