Tự Do

100 ngày hạ – dựa trên một bài hát cùng tên của Cam và bài hát “Thu Lu” của Lê Cát Trọng Lý.

– Thanh ơi, mày vô chợ mua cho cô lạng thịt được không con ? – Cô Năm đợi con xíu nhen...

Written by khangbao123
· 12 min read >
maxresdefault

– Thanh ơi, mày vô chợ mua cho cô lạng thịt được không con ?

– Cô Năm đợi con xíu nhen ! Để con chạy vô trỏng xem hàng bà Huệ còn bán không đã.

Hôm nay là ngày đầu mùa hạ. Đã giữa trưa rồi. Cái nắng oi bức của ngày hè trải đầy trên những con đường ở Sài Gòn. Dưới cái xóm lao động nghèo đó, có một thanh niên chạy xe ôm sống qua ngày. Hôm nay chàng ta thức dậy muộn, bỏ cử cà phê cà pháo sáng sớm mà chạy đi làm ngay. Cô Năm mới thấy Thanh đã nhờ vả nó liền. Cô quý nó lắm. Thanh nó đến cái xóm nghèo này lúc nó 5 tuổi. Không người thương, không mẹ cha, nó đành lấy tạm cái mái hiên dưới gốc chò làm nhà. Cô Năm, vốn là người khá khẩm nhất trong xóm, nên mới nhận cưu mang cho Thanh. Tuy cả hai cô cháu nghèo khổ, mà lại đằm ấm, hạnh phúc. Cô may cho Thanh bộ đồ, cho nó ăn học đàng hoàng, nhưng sau năm lớp 12 thì Thanh không học nữa, về lại xóm làm nghề xe ôm kiếm sống, nó không ở với cô Năm nữa mà lấy cái mái hiên cũ, đối diện căn buồng của cô Năm làm chỗ ở riêng. Nó cứ ở như thế suốt hai năm trời ròng rã. Cô Năm cũng buồn, cũng tủi, thằng nhỏ nó như thế mình hổng buồn sao được ! Thanh đâu phải dạng học xuềnh xoàng gì ? Năm nào nó cũng đứng ở tốp trong lớp, ấy thế mà nó không chịu thi đại học, cứ thích rong ruổi làm cái nghề xe ôm. Mà thôi, giờ nó như vậy rồi, cô cũng đâu có ngăn gì được !

Mái hiên của thằng Thanh đang ở thực chất thuộc về ông Lâm, người chủ của căn nhà có cái vách kế sát rạt xóm nghèo. Ban đầu ổng mua chỗ gốc chò này, định chặt đi để xây gian nhà sau, Thế nhưng ma xui quỷ khiến kiểu nào đấy nên ông quyết định để lại cái cây, cho dựng một cái hiên nhà nhỏ dưới gốc chò cho thợ xây ở tạm, xây xong thì họ không ở nữa, cũng đúng lúc đó thì thằng Thanh nó tới, tại thấy tội nó nên ông cũng cho nó ở tạm cái mái hiên nhỏ đó.

Cuộc sống của Thanh cứ thế, ngày đến ngày, đêm lại đêm, Thanh vẫn thế, không chịu đi học đại học, cứ làm nghề xe ôm khố rách. Ấy thế mà Thanh nó lại coi như việc thường ! Nhưng rồi, cũng có sự xảy ra…

Hôm đó Thanh dậy sớm. Anh bị đánh thức dậy bởi tiếng gọi của một cô gái, cũng chẳng rõ là ai. bực dọc, anh ra đứng trước hiên nói với cái giọng ngái ngủ :”Có chuyện gì vậy ? Cô có biết cô phá giấc ngủ của…”

Trong một giây phút, anh chết trân.

Trước mặt Thanh, là một cô nhân viên bưu điện, cô mới chuyển về chi nhánh bưu điện quận 6, và tạm thời ở tạm khu nhà trọ này. Cô xinh lắm, tóc dài mượt, Con mắt long lanh như giọt nước trong. Nước da hơi ngâm, do phải trải nhiều sương nắng của những lần đi giao thư. Thanh chưa kịp định hịnh gì hết thì cô gái đó đã cất tiếng :

– A chào anh, tui tên là Trang Hạ. Tui từ giờ sẽ tạm là người ở xóm này á, nên là mong có gì thì ta sẽ giúp đỡ nhau nhé !

Vừa xong, Hạ liền leo lên chiếc xe đạp, chạy đi mất. Thanh đứng ngẩn người, như nhận ra, mình đã yêu người ta mất rồi…

Ngày thứ hai, Thanh vẫn còn bồi hồi xao xuyến. Mới sáng hôm nay dậy, Thanh đã gặp Hạ ngay đầu xóm. Cô đang mua một tô hủ tiếu. Vừa gặp, Hạ đã chào anh :

– A chào anh Thành ! Sáng nay anh có vẻ tươi tắn hơn hôm qua nhỉ ?

– Ơ… Ừm. Tối qua tôi ngủ sớm nên cũng không mệt mấy. Cô còn chưa đi làm à ?

– Tui sắp đi đây, lát chạy lên bưu điện nhận thư từ bưu kiện xong đi gửi cho người ta liền. Mà tui hổng có tiền mua xe máy, cấp trên bảo là cứ tạm chạy xe đạp đi, coi như giảm cân, mà tui thấy tui có mập gì đâu mà giảm cân ! Mệt. Phải ăn để có sức mới đi giao cả ngày được. Tui nói có phải hông anh Thành ?

-À, ừm… Phải, phải…

Thành cứ ngập ngừng như thế, như thế mãi…

————

Ngày 1

Hôm nay là ngày đầu anh gặp em, cô gái đưa thư mới về đây làm. Ngày hôm nay, tôi không thể nào quên được. Mái tóc em dài, má hồng, đôi mắt trong biếc như ngọc. Em là một người con gái dễ thương và ngây thơ, điều đó anh biết. Em đến đưa cho anh một bức thư – gửi từ một người bạn cũ của tôi. Chỉ mới là ngày đầu thôi, cũng chỉ mới là động lòng, mà sao anh lại nhớ đến em từ sáng đến tối, như thể anh đã yêu em từ rất lâu rồi vậy. Em là ai, mà lại làm anh đổ đốn như thế ?

Ngày 2

Ngày hôm nay lại là một ngày bình thường. Anh lại ngồi ngóng xem em có còn đến không. Anh lại gọi tên em sai, đã lần thứ hai rồi. Có lẽ em sẽ chẳng quay lại, cứ để cho anh ngồi đây ngóng nhìn trời nhìn đất, mà cảm mà say em.

Ngày 3

Ngày đầu tiên mà em quay lại, vì hai hôm trước anh toàn gọi sai tên em. Em mang cho anh một tờ báo kèm một lời nhắn, của một người bạn cũ, cậu ấy sắp chuẩn bị cưới vợ nên mời anh tới, mà thôi, anh nghèo kiết xác, lấy tiền đâu mà đi !

Ngày 4

Hôm nay, anh viết một bức thư gửi cho em. Anh chỉ dám trao chứ đâu có nói rõ cho em đâu ! Anh sợ em khinh anh nghèo, em khinh anh áo ôm khố rách mà đi. Anh đã vô tình yêu em rồi, mà đâu có dám nói ra !

Ngày 5

Lại là một bức thư nữa. Anh lại trao cho em. Tem dán vội, chỉ biết đưa cho em chứ biết làm gì đâu. Chiếc phù hiệu trên áo, anh còn không dám coi, vì anh biết anh ngại, anh sợ thôi mà.

Ngày 6

Hôm nay nụ cười gượng trên môi, nhưng mà trái tim thì đã nằm thoi thóp. Anh đã yêu em rồi, cô gái đưa thư ơi. Cô gái nhí nhảnh, khoác lên mình bộ quần áo bưu điện, tung bay trong bụi đường ngả nghiêng. Nhí nhảnh, người ta vẫn gọi là duyên ! Mà em lại mang trong mình cái duyên ấy, tuổi trẻ đầy sức sống, công việc lại ổn định, cuộc đời em rồi sẽ khác anh, một thằng tốt nghiệp cấp ba xong ra đời đi chạy xe ôm !

Ngày 30

Vẫn là những bức thư tay anh gửi cho em, từng dòng chữ, nắn nót mà ghi. Tất cả tâm tư tình cảm của anh đều dồn nén hết vào các bức thư. Này em, em có thấy được điều đó không? Hãy trả lời anh đi !

Ngày 34

Họ đá anh ra đường rồi, em ạ. Thôi thì vậy cũng tốt, người lãng tử lại quay về với chốn cũ phong sương. Rồi nay mai anh sẽ đi, sẽ đi thăm từng nơi, sẽ tự tay viết ra những bài nhạc, sẽ kiếm được việc làm, sẽ cố gắng mọi điều để có thể đến được bên em, em ơi !

Mới ngày trước, anh vất vưởng ở đầu đường xó chợ. Mẹ mất năm 5 tuổi, anh lọ mọ được đến cái xóm này và được dì Năm cưu mang. Nhà cửa, đồ ăn, tiền học tiền nước,… Dì Năm dốc sức ra mà làm, cố cho anh nên người. Khi anh vừa tốt nghiệp cấp ba, anh lại không chọn học tiếp. Đã 2 năm tôi chạy xe ôm rồi. Ấy thế mà anh lại thích, em ạ. Anh kiếm được cái mái hiên ở chợ Bình Tây, lấy nó như một cái nhà tạm bợ. Rồi qua suốt hai năm, gió lại bay, lại đến mùa của quả chò bay theo gió, và Trang Hạ, niềm hạnh phúc sớm hôm lại đầy.

Ngày 35

Nhìn em ngồi thu lu

Em hát về giấc mơ đã mất

Ai nhắc lại những cơn mộng xưa

Giống như mặt trăng ai cướp đi.

Ngày 77

Vẫn là những bức thư anh viết, lại gửi cho em. Mùa hạ ơi, gần hết rồi sao ? Anh còn chưa kịp nói cho em nghe những điều kì bí, rằng vị ngọt của tình yêu ra sao, rằng ánh mặt trời nó gắt thế nào, rằng ánh trăng nó lãng mạn như sao !!!!

Hè ôi, sao nhanh thế !!! Ôi còn một tháng nữa, sắp rồi. Hoa phượng đỏ ấy sắp tan, anh còn chưa khóc vì tình, chưa say vì yêu, chưa biết cái cảm giác có ai thương nhớ, ngóng trông mình nữa ??? Ôi, hè chỉ thế thôi sao ?

Ngày 78

Vẫn lại thêm các bức thư gửi cho em thôi, không có gì đâu. Lại là một ngày tôi nghĩ về em.

Ngày 79

Ngày thứ bảy mươi chín, em lại quay lại, hùng hổ ném vào mặt anh, bức 77, bức 78, thêm một xấp anh không kịp tránh. Em nổi đóa :” Anh có điên thì điên vừa phải thôi, gửi thư không ghi người nhận, tui không giữ người ta vứt luôn rồi !!”. Nhưng em à, anh chỉ ghi nơi anh cần gửi, thế nên trên bì anh ghi “mùa hạ”, mùa hạ anh yêu nhất, là mùa hạ mà em đã vô tình đi qua anh ! Mùa hạ ấy, mặt trời lên cao vời vợi, anh nhận ra em là của anh ! Mặt trời cao mãi, gay gắt trên con đường xa nhà !!!!

Ngày 85

Một ngày đau khổ, không nói gì hơn. Lại trở về với hiên nhà ấy, nhưng khác là em đã đi. Anh chỉ còn biết ngồi đây ôm đàn mà cất lên câu ca ! Ôi biết làm sao đây, cô gái đưa thư !

Ngày 86

Chả dại gì em ước nó bằng vàng

Trái tim em, anh đã từng biết đấy

Anh là người coi thường của cải

Nên nếu cần anh bán nó đi ngay

Có lẽ bốn dòng này sẽ thay lời anh dành cho em, em ơi !

Ngày 87

Ngày thứ tám mươi bảy, lại ngồi khóc vì em, con tim anh đau khổ, chỉ biết ngâm thơ gảy đàn. Rồi còn chi đâu hỡi em ơi ?

Em vội chạy qua anh, nhưng em không muốn ngoảnh lại. Đối với em bây giờ, anh chỉ là một thằng điên, dở người. Đau khổ làm sao !

Ngày 88

Nỗi đau ngày càng lớn, lớn dần. Ôi biết đau khổ đến chừng nào ! Rồi mai liệu em có quay lại, hay anh vẫn thế, hay em vẫn đi ?

Ngày 89

Em đạp vội qua hàng nước bà Năm, không thèm xem là có thư hay không. Ôi sao em nỡ hả em ơi ! Anh có phải gã khờ Đôn Ki-hô-tê mà lao vào em một cách mù quáng, thế mà sao em lại nỡ phũ phàng đến vậy ? Anh vốn yêu em như Ngạn yêu Mắt biếc, như Vinh Còm yêu Miền, thế sao em lại buông bỏ anh lại ? Tại sao, tại sao hỡi em ?

ngày 96

Anh đã làm gì sai ? Anh chỉ biết nơi đây còn lại 96 lá thư chưa biết trao ai.

Ngày 97

Ngày chín mươi bảy, anh quyết phải làm lành. Thiếu vắng những lá thư ấy, nhưng nụ cười em vẫn còn xanh. Em à, Em quên anh rồi sao ?

Ngày 100

Ngày thứ một trăm. Lá chò vò rơi như chậm lại.

Và…

Bức thư đầu tiên em trao, là một chiếc thiệp hồng đỏ thắm…

Nè em, cô gái đưa thư, sao em lại thế ? Em khiến một con tim đau để rồi bỏ nó lại, em dày xé nó, em cắn nát nó, để nó rỉ máu, nằm thoi thóp như thế sao ? Ôi, em ơi, em bỏ anh đi theo người khác, anh không cản; em ghét anh, anh không cam. Anh chỉ có mình em, mình em trong lòng mà thôi !!!!!!

———-

Ngày 104, Trang Hạ quay lại con phố cũ. Vẫn là góc chò, vẫn mái hiên đó, nhưng giờ chủ thì đã đâu mất. Hạ lấy làm lạ, cô tự hỏi Thanh đã đi đâu mất rồi. Bỗng dì Năm, từ hàng nước của cô, kêu Hạ ra, bảo :

-Thanh nó đưa cho con này con. – nói đoạn, dì đưa cho Hạ một xấp thư, nét mực vẫn còn ấm.

– Nó bỏ đi rồi, nó nói nó đi học, bỏ xứ Sài Gòn đi, nó bảo sẽ có ngày nó trở về, nhưng cô sợ…

Nói đoạn, dì Năm ngập nừng. Rồi dì khóc, hai hàng nước mắt chảy dài trên hai cái má đã nhăn nhúm. Dì Năm cũng đã năm mấy tuổi rồi, cũng gần già mà vẫn đơn côi. Giờ chỉ còn thằng Thanh, thế mà nó bỏ đi. Nhưng lẩn trong những giọt nước mắt buồn bã đó, lại là những giọt nước mắt của hạnh phúc, hạnh phúc vì Thanh đã hiểu được rằng mình phải sống tốt hơn, vò một thứ lớn lao hơn.

-Con hãy đọc những bức thư đó đi nhé, dì xin con !

Trang Hạ cầm xấp thư, ngồi xuống hiên nhà. Cô đang tự hỏi liệu những bức thư đó có gì đặc biệt, mà sao dì Năm lại muốn mình đọc đến thế. Những bức thư, gửi cho “Mùa Hạ”, là gửi cho ai, đi đâu ? Những bức thư này, đích thị là những bức thư mà Thanh đã nhờ cô chuyển giùm, cuối cùng cô phải trả về vì không có người nhận.

Cô mở bức đầu tiên ra, đọc.

 

Rồi bức thứ hai.

Bức thứ ba.

Thứ năm…

 

Gửi em, Trang Hạ.

Khi em đọc lá thư này, tôi đã không còn ở lại gốc chò đó nữa rồi. Tôi sẽ đi, xa thật xa, tôi sẽ đi học một nghề mới, sẽ đến nơi nào đó để quên em. Lá thư cuối cùng này, tôi viết cho em, coi như là kết thúc cho một trăm ngày hạ ngắn ngủi, một trăm ngày hạ có em đi qua, một trăm ngày hạ… mà tôi yêu.

Tạm biệt,

Thanh

 

Trang Hạ ngồi bệt xuống hiên nhà, và cô nhận ra, mùa hạ, mới vừa đi qua.

1 1 vote
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
DMCA.com Protection Status
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x